Thứ Năm, 20 tháng 2, 2020

Mượn Nhà Vũ Trụ

Bài thơ Mượn Nhà Vũ Trụ (Xuân Diệu), bài thơ tình tác giả viết về một làng quê yên tỉnh. Bài thơ viết về một vùng quê, hình ảnh gốc cây chiều hôm, đường đi đường vẫn đi mòn, gốc cây đường cái bỗng là thịt xương… bài thơ có phần hơi khó mừng tượng được tác giả nói về gì. Các bạn vui lòng đọc để biết thêm về bài thơ nhé.

Mượn Nhà Vũ Trụ (Xuân Diệu)

Gốc cây là một gốc cây,
Chiều hôm là khoảng bóng dầy chiều hôm;
Đường đi đường vẫn đi mòn;
Làng êm trước mặt, non dồn tận xa…

Một lần đặt bước đôi ta,
Gốc cây, đường cái bỗng là thịt xương!
Chiều hôm bỗng hoá tâm hồn;
Hình non bảng lảng, sương thôn dịu hoà…

Ngang vai đêm với la đà,
Bóng người cùng với bóng ta bồi hồi;
Bóng chiều chen lẫn hoa môi;
Gốc cây thương mến, quen rồi thiết tha.

Em ơi! Trời đất bao la
Mượn trong vũ trụ làm nhà anh, em;
Tình yêu – dấu đã như in,
Dù hoa, cỏ, đá, lòng quên được nào!

8-12-1961

Đoạn cuối bài thơ thì mới nói rõ là trời đất bao la, mượn trong vũ trụ làm nhà anh em… Bạn có cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay bên duới đây nhé.

Các Bạn Đang Xem Bài Viết  Của Tác Giả Trong Tập  Tại Blog . Truy Cập Blog Thường Xuyên Để Xem Nhiều Bài Viết Mới Hàng Ngày Nhé!

5 / 5 ( 1 vote )